Nguon Hy Vong



Các Quan Điểm tương phản về Xứ Thánh (P1)

Email Print
Share

Nhiều góc nhìn khác nhau lên vùng đất của Kinh Thánh đã phát sinh trong tiến trình của lịch sử. Bằng nhiều cách, những quan điểm khác nhau về vùng đất hiển nhiên thuộc về thời đại mà trong đó chúng phát triển. Tuy vậy, những yếu tố cơ bản của những cách nhìn khác nhau nầy thự ra đều đã hiện diện trong mọi kỷ nguyên loài người và ngày nay cũng vẫn hiện diện như lúc chúng được thiết lập từ nguyên thuỷ. Năm góc nhìn lên vùng đất của Kinh Thánh cần được chú ý đặc biệt.


Năm góc nhìn hay  quan  điểm khác nhau về Xứ Thánh

Quan Điểm  Thập Tự Chinh Năng lực tiêu phí và máu đổ ra bởi góc nhìn Thập Tự Chinh lên Palestine hầu như không đo lường được. Gần một ngàn năm sau các cuộc thập tự chinh lầm lẫn với những nỗ lực vô ích để giành Palestine lại cho Cơ Đốc giáo, vùng đất vẫn còn mang những vết sẹo trên mình bởi sự hiện diện của chúng. Du khách có thể thấy những tàn tích về các bức tường, lâu đài, nhà thờ, và thành phố nhô lên từ bề mặt của vùng đất ở bất cứ nơi nào. Tại Sê-sa-rê, một đường hào và pháo đài còn lại. Với một quang cảnh hùng vĩ nhìn qua thung lũng sông Giô-đanh, những tàn tích đầy ấn tượng của pháo đài Belvoir vẫn còn đứng đó. pháo đài quan trọng nầy chống cự được một cuộc bao vây bốn năm gần cuối thế kỷ thứ mười hai trước khi nó sụp đổ dưới tay Saladin. Tường ngoài của một lâu đài Thập Tự Chinh đầy kịch tính chiếm lấy đỉnh của một ngọn núi trên đường đến đỉnh núi phủ tuyết Hẹt-môn, và tàn tích của một điểm khác nằm ngay nửa đường từ Giê-ri-cô đến Giê-ru-sa-lem. Chính tại Giê-ru-sa-lem, phần lớn những bức tường thành có niên đại lui đến thời Thập Tự Chinh. Vậy điều gì đã xui khiến việc hi sinh to lớn sinh mạng, tàn phế chi thể, tài sản và gia đình thế nầy? Hiển nhiên động cơ hẳn đã bị pha trộn. Nhưng lập luận ủng hộ cho toàn bộ nỗ lực nầy là quan điểm cho rằng vùng đất nầy là thánh và vì vậy không thể để nằm trong tay một cộng đồng Hồi Giáo. Để bảo vệ sự linh thiêng của nó, vùng đất thánh nầy phải được giật lại khỏi những kẻ vô đạo (infidels) bằng bất cứ giá nào. Ngày nay ít ai tuyên bố rằng họ có cùng quan điểm về vùng đất của Kinh Thánh với góc nhìn của đoàn Thập Tự quân. Dù vậy người ta tự hỏi. chẳng phải cái danh hiệu phổ thông “Thánh Địa” của vùng đất nầy bị vấy bẩn bởi quan điểm lệch lạc của những đoàn Thập Tự Chinh sao? Vậy thì điều gì đã khiến vùng đất nầy “thánh” trong tâm trí khá nhiều người như thế? Khi nào “Vinh Quang”, Shekinah , còn ngự trong đền thờ Giê-ru-sa-lem, thì vùng đất còn được làm nên thánh bởi sự hiện diện đặc biệt của Đức Chúa Trời. Nhưng sự ra đi của “Vinh Quang” có nghĩa rằng sự thánh khiết của vùng đất, sự thánh hoá nhờ sự hiện diện ngự trị của Đức Chúa Trời dành cho nó, không còn nữa. Giống như bụi gai cháy trong hoang mạc thánh hoá vùng đất chung quanh nó chỉ khi nào vinh quang của Đức Chúa Trời còn ở đó, vì vậy vùng đất nầy chỉ là “thánh” khi nào Đức Chúa Trời còn hiện diện độc nhất vô nhị ở đó. Thật vậy, nhiều người có thể khẳng định rằng họ cảm thấy một sự gần gủi đặc biệt với Đức Chúa Trời khi “ngày nay họ dạo bước tại nơi Đức Chúa Giê-su đã từng dạo bước.” Nhưng cảm xúc của con người không thể đem đánh đồng quá giản đơn như thế với quyết định thiên thượng. Trên thực tế, lời dạy dỗ cụ thể của Đức Chúa Giê-xu rằng giờ sẽ đến khi sự hiện diện của Đức Chúa Trời thánh khiết sẽ được tìm thấy không phải tại Giê-ru-sa-lem cũng không phải trên núi Sa-ma-ri, nhưng bất cứ nơi nào Ngài được thờ phượng bằng tâm thần và chân lý (Giăng  4:21, 23). Địa bàn vật chất chỉ không đủ khả năng giữ lại sự thánh khiết thiên thượng. Góc nhìn Thập Tự Chinh trên vùng đất Kinh Thánh dẫn nhiều người có thiện chí đi sai lạc trong nhiều thế kỷ. Nó khiến vô số gia đình mất chồng, mất con, mất gia tài, và mất cả tương lai của họ nữa. Cùng một lòng nhiệt thành bị dẫn dắt sai lầm như thế có lẽ không đặc trưng cho những người ngày nay nghĩ về Palestine như là “Thánh Địa.” Nhưng quan điểm nầy có thể dẫn dắt sai lạc nghiêm trọng và thay thế một dạng thờ phượng sai lầm thay cho sự thờ phượng thật. Thay vì chấp nhận lời dạy dỗ của Kinh Thánh rằng bất cứ địa điểm nào cũng có thể trở nên nơi chí thánh trên đất nếu Đức Chúa Trời chân thật duy nhất được thờ phượng qua Đức Chúa Giê-xu Christ tại địa điểm đó, vùng đất của Kinh Thánh lại được lãng mạn hoá đến nỗi người ta giả định rằng nếu họ có mặt tại đó họ sẽ nhận biết Đức Chúa Trời với quyền năng và chân lý đặc biệt.

(Thập Tự Chinh ( Năm 1095-1291)  là các cuộc  chiên tranh nhằm tái chiêm  xứ Do Thai khỏi  quyền  kiểm soát của người Hồi Giáo  do vua các nước Pháp, Anh cọng tác với các Giáo Hoàng

Dầu  có một  ít thành công,  song  hầu hết  đều thất bại, làm  tôn thương danh Chúa.) Các Quan  Điểm  tương phản về Xứ Thánh

Nhiều góc nhìn khác nhau lên vùng đất của Kinh Thánh đã phát sinh trong tiến trình của lịch sử. Bằng nhiều cách, những quan điểm khác nhau về vùng đất hiển nhiên thuộc về thời đại mà trong đó chúng phát triển. Tuy vậy, những yếu tố cơ bản của những cách nhìn khác nhau nầy thự ra đều đã hiện diện trong mọi kỷ nguyên loài người và ngày nay cũng vẫn hiện diện như lúc chúng được thiết lập từ nguyên thuỷ. Năm góc nhìn lên vùng đất của Kinh Thánh cần được chú ý đặc biệt.

Năm góc nhìn hay  quan  điểm khác nhau về Xứ Thánh

Quan Điểm  Thập Tự Chinh Năng lực tiêu phí và máu đổ ra bởi góc nhìn Thập Tự Chinh lên Palestine hầu như không đo lường được. Gần một ngàn năm sau các cuộc thập tự chinh lầm lẫn với những nỗ lực vô ích để giành Palestine lại cho Cơ Đốc giáo, vùng đất vẫn còn mang những vết sẹo trên mình bởi sự hiện diện của chúng. Du khách có thể thấy những tàn tích về các bức tường, lâu đài, nhà thờ, và thành phố nhô lên từ bề mặt của vùng đất ở bất cứ nơi nào. Tại Sê-sa-rê, một đường hào và pháo đài còn lại. Với một quang cảnh hùng vĩ nhìn qua thung lũng sông Giô-đanh, những tàn tích đầy ấn tượng của pháo đài Belvoir vẫn còn đứng đó. pháo đài quan trọng nầy chống cự được một cuộc bao vây bốn năm gần cuối thế kỷ thứ mười hai trước khi nó sụp đổ dưới tay Saladin. Tường ngoài của một lâu đài Thập Tự Chinh đầy kịch tính chiếm lấy đỉnh của một ngọn núi trên đường đến đỉnh núi phủ tuyết Hẹt-môn, và tàn tích của một điểm khác nằm ngay nửa đường từ Giê-ri-cô đến Giê-ru-sa-lem. Chính tại Giê-ru-sa-lem, phần lớn những bức tường thành có niên đại lui đến thời Thập Tự Chinh. Vậy điều gì đã xui khiến việc hi sinh to lớn sinh mạng, tàn phế chi thể, tài sản và gia đình thế nầy? Hiển nhiên động cơ hẳn đã bị pha trộn. Nhưng lập luận ủng hộ cho toàn bộ nỗ lực nầy là quan điểm cho rằng vùng đất nầy là thánh và vì vậy không thể để nằm trong tay một cộng đồng Hồi Giáo. Để bảo vệ sự linh thiêng của nó, vùng đất thánh nầy phải được giật lại khỏi những kẻ vô đạo (infidels) bằng bất cứ giá nào. Ngày nay ít ai tuyên bố rằng họ có cùng quan điểm về vùng đất của Kinh Thánh với góc nhìn của đoàn Thập Tự quân. Dù vậy người ta tự hỏi. chẳng phải cái danh hiệu phổ thông “Thánh Địa” của vùng đất nầy bị vấy bẩn bởi quan điểm lệch lạc của những đoàn Thập Tự Chinh sao? Vậy thì điều gì đã khiến vùng đất nầy “thánh” trong tâm trí khá nhiều người như thế? Khi nào “Vinh Quang”, Shekinah , còn ngự trong đền thờ Giê-ru-sa-lem, thì vùng đất còn được làm nên thánh bởi sự hiện diện đặc biệt của Đức Chúa Trời. Nhưng sự ra đi của “Vinh Quang” có nghĩa rằng sự thánh khiết của vùng đất, sự thánh hoá nhờ sự hiện diện ngự trị của Đức Chúa Trời dành cho nó, không còn nữa. Giống như bụi gai cháy trong hoang mạc thánh hoá vùng đất chung quanh nó chỉ khi nào vinh quang của Đức Chúa Trời còn ở đó, vì vậy vùng đất nầy chỉ là “thánh” khi nào Đức Chúa Trời còn hiện diện độc nhất vô nhị ở đó. Thật vậy, nhiều người có thể khẳng định rằng họ cảm thấy một sự gần gủi đặc biệt với Đức Chúa Trời khi “ngày nay họ dạo bước tại nơi Đức Chúa Giê-su đã từng dạo bước.” Nhưng cảm xúc của con người không thể đem đánh đồng quá giản đơn như thế với quyết định thiên thượng. Trên thực tế, lời dạy dỗ cụ thể của Đức Chúa Giê-xu rằng giờ sẽ đến khi sự hiện diện của Đức Chúa Trời thánh khiết sẽ được tìm thấy không phải tại Giê-ru-sa-lem cũng không phải trên núi Sa-ma-ri, nhưng bất cứ nơi nào Ngài được thờ phượng bằng tâm thần và chân lý (Giăng  4:21, 23). Địa bàn vật chất chỉ không đủ khả năng giữ lại sự thánh khiết thiên thượng. Góc nhìn Thập Tự Chinh trên vùng đất Kinh Thánh dẫn nhiều người có thiện chí đi sai lạc trong nhiều thế kỷ. Nó khiến vô số gia đình mất chồng, mất con, mất gia tài, và mất cả tương lai của họ nữa. Cùng một lòng nhiệt thành bị dẫn dắt sai lầm như thế có lẽ không đặc trưng cho những người ngày nay nghĩ về Palestine như là “Thánh Địa.” Nhưng quan điểm nầy có thể dẫn dắt sai lạc nghiêm trọng và thay thế một dạng thờ phượng sai lầm thay cho sự thờ phượng thật. Thay vì chấp nhận lời dạy dỗ của Kinh Thánh rằng bất cứ địa điểm nào cũng có thể trở nên nơi chí thánh trên đất nếu Đức Chúa Trời chân thật duy nhất được thờ phượng qua Đức Chúa Giê-xu Christ tại địa điểm đó, vùng đất của Kinh Thánh lại được lãng mạn hoá đến nỗi người ta giả định rằng nếu họ có mặt tại đó họ sẽ nhận biết Đức Chúa Trời với quyền năng và chân lý đặc biệt.

Quan  Điểm  Hành Hương Trải qua mọi thời đại, người ta đã cảm nhận một sự thôi thúc tìm về vùng đất của Kinh Thánh. Hầu hết các cá nhân thực hiện chuyến đi nầy bởi vì họ tự nhiên liên kết vùng đất với các sự kiện được ghi lại trong Kinh Thánh. Nhưng xuyên suốt lịch sử, động cơ của nhiều người đã là một ý thức muốn giành công đức với Đức Chúa Trời. Ngay cả trong thế kỷ thứ hai mươi, nhiều Cơ-đốc nhân  đã đi nửa vòng trái đất để được “bap-têm lại” dưới sông Giô-đanh, vì họ cho rằng bằng một cách nào đó dòng nước nầy có một khả năng làm sạch tội lỗi lớn hơn bất cứ dòng nước nào khác. Và dù vậy một phiên bản tế nhị hơn của cùng quan điểm nầy giả định rằng một chuyến hành hương đến vùng đất Kinh Thánh sẽ cất bỏ được sương mù trong linh hồn và đem lại một khải tượng rõ ràng về thân vị của Đấng Christ. Nhưng Kinh Thánh không đưa ra ơn phước đặc biệt nào cho tội nhân nhờ vào việc người ấy đi đến một nơi cụ thể nào đó. Chỉ có đức tin nơi sự hi sinh của Con Đức Chúa Trời mới có thể mang hoà bình đến giữa Đức Chúa Trời và con người, và đức tin nầy có thể được thực hành như nhau từ bất cứ nơi nào trên thế giới. Quan điểm nầy thật sự khơi lên mối nghi ngờ về tính chất đầy trọn của sự hi sinh của Đức Chúa Giê-su Christ khi đề nghị rằng một sự tái định vị vật lý nào đó của tội nhân sẽ đóng góp vào việc khôi phục mối thông công của người ấy với Đức Chúa Trời.

Quan Điểm  Si-ôn-nít (Zionist) Sự hồi sinh của quốc gia Y-sơ-ra-ên năm 1948 đã nhen lại niềm tin trong nhiều người Do Thái và Cơ-đốc nhân rằng vùng đất Palestine mãi mãi thuộc về dân tộc Do Thái, và rằng tất cả vùng đất nầy sẽ được trả lại cho họ với tư cách chủ nhân hợp pháp của nó. Trên căn bản lời hứa ban cho Áp-ra-ham rằng vùng đất thuộc về ông và dòng dõi ông mãi mãi, người ta đã kết luận rằng toàn bộ vùng đất của Kinh Thánh không thể đảo ngược được giao phó cho dân tộc Y-sơ-ra-ên. Quan điểm nầy đã nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ kể từ khi kết thúc chiến tranh thế giới lần thứ hai. Sau khi chứng kiến vụ diệt chủng (the Holocaust) khiến sáu triệu người Do Thái bỏ mạng bởi “giải pháp cuối cùng” của Adolf Hitler cho “nan đề” người Do Thái, các nước phương tây đã thông cảm với quan niệm về một quê nhà cho người Do Thái. Những sự gợi ý sớm hơn đề nghị lấy Uganda, giữa nhiều nơi khác, làm một địa bàn khả dĩ để tái định cư người Do Thái. Nhưng đến cuối cùng, mọi sự đều chỉ hướng về vùng đất của tổ tiên họ. Ban đầu chỉ là những đợt người ít oi chống lại sự đối kháng vũ trang nhưng rồi hàng ngàn, hàng vạn người Do Thái từ mọi miền thế giới đổ về vùng đất của Kinh Thánh. Du khách ngày nay chỉ có thể kinh ngạc trước sự cương quyết của những người nầy là những người đã trở về vùng đất. Trên đỉnh của các ngọn núi mờ ảo, giữa các sa mạc khô cằn, tận trên những chung cư cao tầng, giữa những người Do Thái khác chẳng hiểu được tiếng nói của nhau, người Do Thái Ê-thi-ô-pi, người Do Thái Nga, người Do Thái Ma-rốc, người Do Thái Anh, Ca-na-đa, và Tây Ban Nha cùng sống với nhau. Bất chấp sự phê phán và phàn nàn của thế giới, dân Do Thái cứ tiếp tục giành vùng đất nầy cho riêng họ. Nhưng theo ý nghĩa nào mà vùng đất nầy, toàn bộ vùng đất của Kinh Thánh, là tài sản của người Do Thái bởi quyền của sự ban cho và giao ước thiên thượng? Ngày nay câu hỏi nầy được trả lời bằng nhiều cách khác nhau ngay cả giữa chính những người Do Thái. Một số người trong những người Hasidim (những người Do Thái chính thống nhiệt thành nhất) khăng khăng rằng, bởi giao ước với Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời đã ban toàn bộ vùng đất nầy cho dòng dõi của Áp-ra-ham mãi mãi. Những người khác khiêm nhường hơn trong khi viện đến lời hứa ban cho các vị tổ phụ. Đối với họ lời hứa của Chúa bảo đảm một quyền sở hữu nhất định cho quốc gia Do Thái ngày nay, mặc dù lời tuyên bố của họ không loại trừ khả năng thoả hiệp chính trị. Dĩ nhiên có vấn đề khó khăn, không giải quyết được liên quan đến việc nhận diện một “người Do Thái.” Vì như một nhà giải kinh người Do Thái khi giải nghĩa sách Sáng Thế Ký đã nhận định rằng dân tộc “Do Thái” không bao giờ biết đến “sự thuần chủng huyết thống” (Jacob 1974, 233). Kể từ thời Đức Chúa Trời thiết lập giao ước với Áp-ra-ham, bất cứ Dân Ngoại nào đều có thể trở thành một người Do Thái chính thức bằng cách xưng nhận Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham và, trong trường hợp của người đàn ông, phải được cắt bì (Sáng 17:12-13). Lời định nghĩa chiếm ưu thế về một người Do Thái là bất cứ ai có một người mẹ Do Thái đều có thể đòi hỏi một chức năng nào đó. Nhưng kể từ thời Áp-ra-ham, một người mẹ “Do Thái’ có lẽ chẳng có một giọt máu nào của Áp-ra-ham chảy xuyên qua huyết quản bà ta cả. Địa vị của Ra-háp người Ca-na-an và Ru-tơ người Mô-áp trong dòng dõi đáng tôn kính của vương triều Đa-vít khiến cho điểm nầy càng trở nên nhạy cảm hơn (Giô-suê  5:25, Ru-tơ 4:13-17, Ma-thi-ơ 1:5). Nhưng nếu bất cứ một người Dân Ngoại nào cũng có thể trở nên một người thừa kế các lời hứa của Áp-ra-ham mà không cần có mối liên hệ tổ tiên nào với dân tộc Do Thái, thì tiêu chuẩn về quyền thừa hưởng đất hứa không thể mang tính chủng tộc được. Thật không đúng với những lời dạy dỗ của Kinh Thánh khi nói đơn giản rằng những dòng dõi thuộc chủng tộc của Áp-ra-ham mới là những người thừa kế hợp pháp của vùng đất Palestine, vì thuật ngữ “Do Thái” trên thực tế không thể bị giới hạn vào các phạm trù chủng tộc. Bài trắc nghiệm “tôn giáo” cũng tỏ ra không đầy đủ trong việc quyết định ai là một người Do Thái, ngay cả từ một góc nhìn Do Thái. Nhiều người Do Thái trong vùng đất Palestine ngày nay là vô thần, chủ trương bất khả tri, và thậm chí chống đối tôn giáo trong tình cảm cá nhân của họ. Dù vậy họ vẫn được thừa nhận bởi nhà nước Do Thái là “người Do Thái.” Do đó, sự trung thành với Do Thái giáo sẽ không được chấp nhận bởi chính người Do Thái như là phạm trù thích hợp để quyết định ai là người thừa kế các lời hứa của vùng đất. Câu hỏi nầy cũng khó trả lời từ một góc nhìn Cơ Đốc giáo. Sứ đồ Phao-lô, được nhìn nhận trong thời ông là một “người Hê-bơ-rơ con của người Hê-bơ-rơ” (Phi-lip 3:5), tuyên bố. “người nào chỉ bề ngoài là người Do Thái, thì không phải là người Do Thái” (Rô-ma  2:28). Chỉ có con người có tấm lòng biến cải mới có thể được gọi một cách hợp pháp là người Do Thái (2:29). Điểm chính ở đây hầu như khó có thể được nhấn mạnh hơn nữa. Nếu quyền thừa kế vùng đất gắn liền với việc làm một người Do Thái, và tính cách Do Thái thật đòi hỏi sự đổi mới của tấm lòng, thì bất cứ ai không có sự thay đổi trong lòng cách tự động đều bị loại trừ khỏi quyền thừa kế các lời hứa của Đức Chúa Trời. Ngược lại, mọi người Dân Ngoại đã được biến cải đều đã trở nên một đồng công dân, một người chia phần, một người đồng kế tự các lời hứa của Đức Chúa Trời cùng với những tín hữu Do Thái trong Đức Chúa Giê-xu (E-phê-sô  2:19, 3:6). “Vì, ấy chính chúng ta là kẻ chịu cắt bì thật, là kẻ cậy Thánh Linh Đức Chúa Trời mà hầu việc Đức Chúa Trời, khoe mình trong Đấng Christ, và không để lòng tin cậy trong xác thịt bao giờ” (Phi-lip 3:3). Bất cứ các lời hứa của Đức Chúa Trời cho dân Y-sơ-ra-ên là thể nào, bây giờ chúng đều thuộc về mọi người có tấm lòng đổi mới, dù bối cảnh họ là người Do Thái hay Dân Ngoại. Chủ nghĩa Si-ôn, dù dưới dạng Do Thái hay Cơ Đốc, đều có khuynh hướng che khuất những cân nhắc nầy về quyền thừa kế lời hứa cho Áp-ra-ham liên quan đến vùng đất. Người ta đã giả định rằng lời hứa nầy được Đức Chúa Trời chuyển thẳng cho một chủng tộc gọi là Do Thái, trong khi không nhận ra được rằng tổ phụ không bao giờ tự xác nhận những người thừa kế các lời hứa cho Áp-ra-ham. Trải qua các thời đại, “Dân Ngoại” có thể trở nên “người Do Thái” bằng cách xưng nhận đức tin nơi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Cùng lúc đó, “người Do Thái” có thể bị loại trừ khỏi sản nghiệp từ các lời hứa của Đức Chúa Trời và bị đuổi ra khỏi chính vùng đất đó nếu đức tin họ lầm lạc, không trung tín với Đức Chúa Trời của tổ phụ. Hai lần phải bị lưu đày hàng loạt ra khỏi vùng đất thánh đã chứng minh cho điểm nầy.

Quan  Điểm Thiên Hi Niên Đồng hành với chủ nghĩa Si-ôn Do Thái là góc nhìn Thiên hi niên Cơ Đốc về những triển vọng tương lai cho vùng đất của Kinh Thánh. Một trong những dạng thức cổ điển của quan điểm nầy, với niềm tin trọn vẹn vào các lời hứa dành cho Y-sơ-ra-ên, nhìn thấy rằng trong một ngày sắp đến Đức Chúa Trời sẽ khôi phục người Do Thái về Palestine và thiết lập một vương quốc Do Thái trên đất dưới quyền trị vì của Đấng Mêt-si-a. Người ta cho rằng vương quốc phổ quát nầy lấy Giê-ru-sa-lem làm thủ đô sẽ được đặc trưng bởi một nền hoà bình lâu bền. Để làm ứng nghiệm lời tiên tri trong Thi –thiên 2:1-12, Chúa Hoà Bình sẽ cai trị các quốc gia với một cây gậy sắt, nhanh chóng hàng phục mọi nỗ lực lật đổ quyền cai trị công chính của Ngài. Trên cơ sở Khải  huyền 20:1-22, người ta hiểu rằng vương quốc vĩ đại nầy sẽ kéo dài một ngàn năm, và vì vậy nó được gọi là vương quốc “thiên hi niên.” Dù rất đa dạng trong quan điểm có liên quan đến chuỗi các biến cố chung quanh vương quốc Mê-si-a trên đất nầy, tiền đề căn bản vẫn giống nhau. Đấng Mê-si-a sẽ đến, và trong một ngàn năm Ngài sẽ thiết lập một nền trị vì thái bình trong một vương quốc Do Thái được khôi phục với Giê-ru-sa-lem là trung tâm trong vùng đất Y-sơ-ra-ên. Hậu thuẫn quan trọng cho luận điểm đã được tìm thấy trong ngôn ngữ của Kinh Thánh Cựu Ước, liên tục nói về sự khôi phục Y-sơ-ra-ên về vùng đất của họ sau thời lưu đày. Ngôn ngữ nầy rất dứt khoát trong việc mô tả việc tái thiết tường thành, trồng các vườn nho, thống nhất vương quốc phía Bắc với vương quốc phía Nam, và đặt Đa-vít trên ngôi mình tại Giê-ru-sa-lem. Sự ủng hộ cũng có thể được trích dẫn trong sự xác quyết của lời mô tả trong 20:1-22 và lời ám chỉ rằng Đấng Christ sẽ đánh bại Sa-tan trong thời kỳ một ngàn năm, sau đó nó sẽ được thả ra một thời gian ngắn. Bởi tính chất xác định rõ ràng của những lời khẳng định nầy trong Kinh Thánh, người ta có thể giả định rằng quan điểm sẽ tiếp tục được ủng hộ bởi một số lớn các học giả Tin lành tin tưởng vào tính vô ngộ và không sai dời của Lời Đức Chúa Trời. Tuy nhiên có một số nan đề căn bản cho quan điểm nầy cần phải được chú ý. Trước hết, họ giả định rằng Đức Chúa Trời tiếp tục xem những tín hữu Do Thái của giao ước mới khác biệt với những tín hữu dân ngoại. Vì một trong những sứ điệp trung tâm của Kinh Thánh Tân Ước là việc phá vỡ “bức tường ngă


Mọi bài vở cộng tác và góp ý xin gửi về info@nguonhyvong.com
 

 
   NHẠC PHẨM

tinhyeunhiemmau-80X80

TrongDieuKy-NgoiCa-80X80

KTC80

NgaiLaAi80

VungTin75

DangvinhquangchoChua_75

100NAMCANGOICHUA80

datthanh75

Mời kết nối với Facebook

 


CD CHỨNG ĐẠO

 

VỀ ĐÂU?

TÌNH YÊU NÀO?

TIN LÀNH LÀ GÌ?

TIN LÀNH CHO VN

7dieu80

buctranh80

3 CÂU HỎI

BẢO HIỂM LINH HỒN

Flickr NHV

shutter24shutter10shutter9shutter17shutter3shutter19

Accordion Menu

FACEBOOK NHV

Mời kết nối với Facebook

 

TWITTER NHV

Mời kết nối với Twitter NHV

Web Links

Tra Cứu Kinh Thánh

Tìm VIDEO

:: TV

:: Giảng Luận

:: Nhạc 

YOUTUBE WEBSITES

Thống Kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter